Dienstag, 11. August 2020

Chia Sẻ Tình Thơ Cùng Nữ Thi Sĩ Mai Hoài Thu

Đã lâu lắm tưởng như tôi đã quyên bẵng đi Mai Hoài Thu, một cô em gái thơ rất dịu dàng đáng yêu thiết tha vô cùng. Thơ Thu, tâm hồn, lời thơ thỏ thẻ tâm tình của Thu đã trở thành những lời hát ru trong những đêm trường mộng tưởng huyền hoặc của tôi.

Thời gian qua tôi miên man say đắm với biết bao cô thuyền quyên thục nữ trên mạng Facebook, nhưng làm sao tôi có thể quên Thu được, một nàng thơ có nhiều kỷ niệm thơ ca, ảnh hưởng rất nhiều cho những sáng tác của tôi. Hôm nay bỗng nhiên thấy Thu gửi  hai bài thơ được phổ nhạc vào trang của tôi và làm tôi xúc động. Tôi nhớ lại nhiều năm qua về Thu và các nàng thơ khác. Tôi muốn ghi lại những  lời trang trọng ngưỡng mộ nhất về Thu.

Chia Sẻ Tâm Tình Thơ Văn Với Nữ Thi Sĩ Thi Nguyên


Huynh vừa mới về xong. Đứa con gái đang học lớp 12, có bạn sinh nhật phải rước nó đến tận nhà bạn, nửa đêm 23 giờ lại đến đón. Nói thật vì cảm thấy khó chịu bực bội với thiên hạ, hôm nay lần đầu tiên huynh mới gõ chữ Thi Nguyên và tìm được trang của muội để đọc xem muội viết gì trong đó? Muội có thể tưởng tượng được không, là huynh quen biết thân tình với Mai Hoài Thu đã mấy năm nay rồi, mà chưa một lần nào huynh ghé thăm trang của MHT? Toàn thơ cảm tác, chuyển thể hay thơ họa lại là từ quán thơ chị Huệ Thu ngày xưa mà có được với Thu. Còn bây giờ toàn thơ Thu gửi vào trang huynh để hối thúc cảm xúc của huynh. Cô Thu này thông minh và khôn lắm, cô ấy hiểu tính huynh. Thường thường thời điểm này huynh chỉ mới thấy có Thu, Muội và Harry Mai là biết người biết ta, biết qúy mến huynh nên huynh mới xúc động mà chuyển thể hay cảm tác thơ của ba người đó.

Chí Nam Nhi Và Bả Công Danh Hư Ảo


Bình thơ Giang Hoa và Lu Hà


Vó Ngựa ...

Đường xa vạn nẻo trút cơn sầu
Vó ngựa chân dừng giữa bể dâu
Đứng giữa thôn làng quay cổ lại
Nhìn ngang thục nữ bước qua cầu
Cương ghìm tráng sĩ tay cầm nỏ
Mũ chếch anh hùng mặt trổ râu
Hảo hán ngơ về nơi đã hẹn
Tình xưa nghĩa ấy mộng duyên đầu …

Chỉ Còn Biết Hy Vọng Thôi


tâm sự về thơ với nữ thi sĩ Nguyễn Kim

Trăn Trở

Nỗi niềm kia chôn tận đáy hoang mô
Nay khơi lại sóng xô bờ bến mộng
Kỷ niệm xưa bên đồi chiều gió lộng
Vòng tay ôm ấm trọn suốt canh dài

Câu Chuyện Trên Mạng Facebook Về Một Bài Thơ Tình



Nhớ Thương Quá
cảm xúc về tấm hình của Hiền Châu

Con hạc trắng hai chân thẳng đứng
Toàn thân cò cưng cứng mê man
Thiên nhiên xao xuyến nồng nàn
Hồn mây ngây ngất non ngàn dặm khơi...

Cảnh Rừng Lạc Lối Hồn Say


Bình thơ Giang Hoa và Lu Hà


Cảnh Rừng ...

Rừng thưa cảnh sắc đẹp ai ngờ
Cõng hạc bay về tuyết ngẩn ngơ
Dạo cảnh phù vân đầy khói lãng
Vườn liêu tựa áng đỉnh lam mờ
Bao mùa cỏ úa chờ sau bãi
Những buổi tàn thu đợi trước bờ
Mặc thủy hồ nghiêng tình ngõ ái
Trăng vằng vặc ý ngẫm đề thơ ...

Cảm Nghĩ Khi Đọc Tập Thơ Hồn Điên Của Mai Hoài Thu


Bỗng nhiên hôm nay trong hộp thư của tôi có mail của Mai Hoài Thu. Từ lâu tôi mải mê thơ phú với các bạn trẻ nhất là các cô nữ thi sĩ, ca nhạc sĩ trên Facebook nên tạm thời quên bẵng đi mất Mai Hoài Thu.

Mở mail ra xem thì ra là một tập thơ khoảng 133 bài thơ, Thu bảo em sẽ cho in nhưng muốn anh viết lời cảm tưởng. Tưởng chuyện gì chứ thơ Mai Hoài Thu thì tôi đã quen biết từ khá lâu. Chính tôi đã cảm tác, chuyển thể hay hoạ lại gần như tất cả rồi.

Buồn Vui Tủi Hận Mơ Giấc Điệp Hồ


Bài thơ Giang Hoa làm là loại thơ hoài vọng hoài cổ nhớ thương xót xa cảnh đời hiện tại mộng ảo vấn vương. Giống như tâm trạng bà Huyện Thanh Quan. Bà thuộc dòng giõi qúy tộc chỉ có khoảng 5 hay 6 bài đường thi . Thi đường là cả một bảng tổng kết về một thời đại trở thành châm ngôn lẽ sống.
Ta hãy đọc bài: Thăng Long Hoài Cổ

"Tạo hóa gây chi cuộc hí trường
Ðến nay thấm thoát mấy tinh sương
Lối xưa xe ngựa hồn thu thảo
Nền cũ lâu đài bóng tịch dương
Ðá vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt
Nước còn cau mặt với tang thương
Nghìn năm gương cũ soi kim cổ
Cảnh đấy người đây, luống đoạn trường "

Bọt Bèo Phù Du Duyên Nợ Hồng Trần


Thơ Giang Hoa và Lu Hà


Duyên Tàn….
Ngơ nhìn cánh nhạn xoải mình bay
Chỗ ấy đồi nghiêng cỏ mọc đầy
Gió thổi đò chao về ngõ mộng
Sông tràn sóng vỗ đẩy thuyền xoay
Tình hoang khói lãng hồn se lạnh
Nghĩa ảo mờ sương dạ héo gầy
Kiếp liễu hờn ai chùng dáng hạ
Duyên tàn huyễn giấc tủi sầu cay ...

Bình Thơ Hòa Đàm: " Hoàng Hôn Trong Mắt Em "


Hoàng Hôn Trong Mắt Em

Hoàng hôn xa quá thật  rồi
Cho em đứng đó bồi hồi nhớ thương
Đường đời, ôi! lắm vấn vương...
Tim em thổn thức tình tương tư sầu

Bình Thơ Hiền Châu Và Lu Hà


Trích: “Đêm ơi đừng rẻ rúm trăng..
Đừng đay nghiến gió..đừng chằm vằm mưa.
Giống đời méo ghét tròn ưa..
Trăng thanh gió mát cho vừa lòng nhau..

Biển kia ai khoét mà sâu..
Lấp gian,liếm dối nguyệt đau rụng rời..
Chỉ vì mắt nhắm môi cười..
Thơ ngây dẫn lối mê đời cuồng quay..

Bình Thơ Giang Hoa Và Lu Hà


“Cung Hờn…“- “Thảm Sầu Thêm“

Cung Hờn....

Những buổi thu hè mộng giấc êm
Quỳnh hương tỏa dáng đợi bên thềm
Trăng huyền thủy mộc điù hiu bóng
Dải núi ngân hà lạnh lẽo đêm
Chuốc cạn bầu thơ tình hỷ hữu
Lòng nâng chén ngọc thỏa bao niềm
Sao giờ vết rạn tim buồn rũ
Nghĩa hận cung hờn ái tủi thêm ...

Bình Thơ Bài : “ Cô Bán Hoa Đêm “


Thơ Lu Hà

Khen cho nữ sĩ Trần Hiền Châu dám mạnh dạn sửa thơ của Lu Hà. Bài thơ: "Cô Bán Hoa Đêm" là cảm xúc từ bài thơ 8 chữ “Đợi Khách “ nổi tiếng của Nguyên Sa, mà Hà mỗ làm từ năm 2012.
Thật ra  bài thơ này, lão phu đã cố ý để vài ba câu song thất không vần lắm, nhưng đổi lại thì ý nghĩa vô bờ bến và cấu trúc logich văn cảnh thì xoắn xuýt quấn chặt với nhau thành một khối hoàn chỉnh không thể tách rời. Nếu như cô Châu sửa lại thì lại đọc lên rất vần chỉn chu vô cùng nhưng không hợp với phong vận và tính hợp lý của bài thơ. Lu Hà sẽ nhân dịp này bình luận luôn thơ Lu Hà và cả những câu sửa của cô Châu nhé. Những chữ trong dắu ngoặc đơn là do Trần Hiền Châu  có nhã ý muốn sửa lại:

Bình Giảng Thơ Lu Hà Do Trần Thu Hà Diễn Ngâm



Trời em ngâm hay qúa. Anh nghe mà thấy cay cay khoé mắt bởi câu thơ mà chính tự anh tay viết ra:
“Trần gian sao lắm điêu linh
Cánh bèo trôi nổi phận mình về đâu?“

Cuôc đời này thật là vô thường, ngắn ngủi như kiếp phù du bèo bọt, một tiếng trống đưa ma là kết thúc tất cả vui buồn giận hờn nuối tiếc khổ hạnh. Hành trang ta mang theo về thế giới bên kia vẫn chỉ là hai bàn tay trắng, có chăng chỉ là những kỷ niệm thơ ca du duơng cùng với tiếng gió, sóng gào, biển động, mưa rơi, thác đổ, suối reo. Tiếng vọng của âm thanh hang đá lạnh lẽo hoang vu.

Bàn Về Thơ Đường Và Câu Đối Bằng Chữ Quốc Ngữ


Người xưa có câu:
Quý hồ tinh bất quý hồ đa nghĩa là quý chất lượng, không quý số lượng, hoặc chất lượng quan trọng hơn số lượng.
Câu này được sử dụng trong binh pháp của Tôn Tử: Muốn thắng trận không phải là nhờ có nhiều quân, mà phải có quân và tướng giỏi.
Tớ tự hào rằng tiếng Việt mình giàu có hình ảnh. Phong ba bão táp không bằng ngữ pháp Việt Nam.

Bàn Về Cảnh Giới Siêu Thăng Của Thơ Ái Tình Với Nữ Sĩ Hiền Châu


-Hiền Châu:

“ Ước gì tôi được phóng sinh..
Làm chim sẻ nhỏ phiêu linh giữa trời..
Hồn yêu rong ruổi muôn nơi..
Dập dìu đôi cánh trao lời mến thương..

Bàn Về Nghệ Thuật Trào Phúng Tính Khôi Hài Trong Thơ


Tâm sự thơ ca với nữ sĩ Trần Hiền Châu

Oái Ăm Thật
Tri ân thi sĩ Lu Hà và chia sẻ cùng các bạn

Đời tôi khổ mù lòa đôi mắt
Suốt đêm ngày góp nhặt tình thương
Mới đây Đảng ủy đã tường
Tặng tranh để hiểu phong sương giữa trời

Anh Đi Rồi


Thơ : Mai Hoài Thu
Nhạc: Lynh Phương
Giọng ca: Quỳnh Lan

Em về đây, anh sớm vội ra đi,
Trời Ðà Lạt, mùa thu buồn lạnh giá,
Hai hàng thông xanh oẳn mình nghiêng ngả,
Gió lộng bên đồi, mây xám vây quanh…