Dienstag, 8. September 2020

Dòng Sông Mẹ


Bình thơ Giang Hoa

Nữ sĩ Giang Hoa làm bài thơ “Dòng Sông Mẹ“ theo lối trường thiên tứ tuyệt, thể thơ mới đã có từ thời tiền chiến, nhờ sự sáng tạo của các thi sĩ Việt Nam thời đó gọi là thơ mới niêm luật như 4 câu thơ đường luật cắt ra không cần đối câu đối chữ, dài ngắn tùy theo người viết. Tôi ngẫm nghĩ cách bình thơ mới mà cổ kim xưa nay như chưa hề có ai từng làm. Tôi gọi kiểu cách mới này là dùng thơ để bình thơ. Sau khi đọc xong bài thơ của Giang Hoa tôi đã sáng tác luôn ra thơ lục bát và song thất lục bát để phụ họa theo ý Giang Hoa, làm rõ nét nổi bật thêm cảm xúc hồn thơ thiếu phụ, dày dạn trường đời và trường tình, cũng như nghệ thuật tu từ.

Đón Xuân Tâm Sự Đầu Năm Với Vũ Hoài Trang


Tuyệt vời nghe rất vui rạo rực ngất ngây tâm hồn thơ trẻ. Lời lẽ giản dị mộc mạc chân tình. Gọi là ca nhạc mừng xuân phải nói là một bài hát hay lắm, giọng ca ấm áp nhí nhảnh vô cùng. Tôi nghe rất thích như cảm thấy người phụ nữ làm ra bản nhạc này lại tự hát trêu đùa với tôi vậy? Đó là cảm giác của người nghe như tôi đây vẫn luôn coi mình là thi sĩ tình thơ thật sự chứ không phải coi chuyện làm thơ tình như cái gì đó béo bở lợi danh mà phải cần khiêm tốn.

Đôi Điều Tâm Sự Về Một Bài Thơ Tình


Chỉ Một Mình Em

Thưa rằng em chỉ một mình
Trước sau ưu ái chân tình với anh
Thơ anh như lá trên cành
Phun châu nhả ngọc long lanh ánh hồng

Đêm...


Thơ Mai Hoài Thu

Đêm... một tiếng thở dài não nuột buông ra từ miệng một cô gái còn rất trẻ. Đêm cuả nàng không phải là những đêm cuả vũ nhạc, dạ hội sập xình với những điệu nhảy cuồng loạn, điên dại, những khói thuốc cuồn cuộn, những bộ mặt xanh xao hốc hác thâm quầng cuả những chàng trai quá độ ăn chơi, hay những khuân mặt son phấn nhợt nhạt cuả những cô gái lỡ thì quá lưá...
Đêm cuả thác loạn xì ke, thuốc lắc, rượu mạnh để quên đời, phá đời... Những linh hồn tàn tạ đang dìu nhau về điạ ngục cuả trần gian, nơi mà không bao giờ có ánh sáng mặt trời . Đêm cuả nàng là một màn đêm cuả trần gian tĩnh mịch với những ảo giác chìêm bao cuả một tâm hồn thi sĩ.

Đêm Thu Cảm Thán Nghĩa Tình Đầy Vơi


Đêm Thu ...

Cánh nhạn chao mình giữa bể khơi
Hồ thu lá rụng uyển lam trời
Trăng ngà cỏ úa hoàng hôn nhuộm
Sắc ngọc sương gầy huyễn ảo rơi
Lãm cảnh vườn xuân hừng nguyệt tuế
Say thuyền bến hạ ửng sao ngời
Lòng như tuyết lạnh duyên thầm cảm
Viễn mộng se hồn ái lả lơi ...

Chia Sẻ Tâm Tình Cùng Mai Hoài Thu “ Đêm Sài Gòn “


“ …Em giờ nơi đâu trên miền đất lạnh?
Anh ở Sài Gòn, gió lộng trời cao...
Bao nhiêu năm qua, tóc đã úa màu,
Ta cứ ngỡ ngày mai mình gặp lại!... "

(ĐÊM SÀI GÒN - Thơ: Mai Hoài Thu - Diễn ngâm: Nghệ sĩ Hoàng Đức Tâm - Trích từ Thi Tập "HỒN ĐIÊN" – CD5

Đêm Đen Phải Cảnh Mưa Dầm


Bình thơ Giang Hoa và Lu Hà

Cảnh Mưa Dầm ...

Mưa dầm gió chuyển sẫm trời đen
Trĩu nặng hồn ai cảnh tối đèn
Ảo não tim chùng nghe sáo thổi
Âu sầu dạ quẩn tiếng đàn len
Lòng đau khắc khoải buồn cung nghẹn
Cõi lặng trầm ngâm khóc mảnh chèn
Để hận hằn sâu tình lỡ bước
Nên giờ ngõ mộng cửa cài then ...

Đà Lạt Tím Hoàng Hôn


thơ Nguyệt Nhi

Rồi ngày ấy khi em tròn mười tám
Bóng hình nào đưa em tới hoàng hôn
Để rồi đây và sau này mãi mãi
Đọng lại trong em lưu luyến mối duyên đầu.

Cung Hờn…Thảm Sầu Thêm…


Bình thơ Giang Hoa Và Lu Hà

Cung Hờn....

Những buổi thu hè mộng giấc êm
Quỳnh hương tỏa dáng đợi bên thềm
Trăng huyền thủy mộc điù hiu bóng
Dải núi ngân hà lạnh lẽo đêm
Chuốc cạn bầu thơ tình hỷ hữu
Lòng nâng chén ngọc thỏa bao niềm
Sao giờ vết rạn tim buồn rũ
Nghĩa hận cung hờn ái tủi thêm ...

Cung Đàn Dang Dở Trăng Thu Sầu Thảm


Bình thơ Giang Hoa và Lu Hà

Suối Nguồn ...

Trăng thanh gội tóc sương trời
Giọt rơi kẽ lá giọt khơi suối nguồn
Thầm nâng bóng nguyệt bên khuôn
Tình ôm tuyết lạnh lệ tuôn úa lòng ...

Chuyện Bất Ngờ Thơ Xướng Họa


Hồn thơ đường thi của Hà lão phu tưởng lâu ngày gía băng bên chậu kiểng đặt ngoài cửa bệ sổ? Vì đã lâu vắng bóng khách làng chơi thơ đường ưng ý. Bỗng nhiên trên trời rơi xuống một thiếu phụ sương pha tuyết nguyệt thỏ thẻ bên tai: Lang quân ơi! Kiếp trước thiếp và chàng thường hay thù tạc với nhau. Không lẽ Chiêu Hổ quên Hồ xuân Hương này rồi sao?  Mình bàng hoàng rụi mắt tự hỏi: Ta là Trang Sinh hoá bướm hay Thuần Vu Phần ngồi gốc cây hoè nằm mộng làm thái thú quận Nam Kha hay sao? Mới lồm cồm ngồi dậy mở máy tính ,thấy tin nhắn của nữ sĩ Nguyễn Bích Yến tức Giang Hoa về một bài đường thi mới làm. Thấy bài thơ hay ý thứ sâu sắc thâm trầm tình thì lai láng nên lão họa ngay.

Chớm Thu Nức Nở Tiếng Thu


Bình thơ Giang Hoa - Lu Hà: “Chớm Thu“ và “Tiếng Thu“

Đã lâu lắm Lu Hà tôi hay làm thơ cảm hứng. Nghĩa là thơ không phải từ một chút tình riêng tư, từ cõi lòng tâm hồn mình do ai oán khổ đau nhớ thương ai đó mà viết ra. Cuộc đời yêu đương trầm luân thì đã viết hết cả rồi. Nhưng Lu Hà tôi lại thấy rung động xốn xang xao xuyến với nhân tình thế thái mà xúc động thành thơ. Khi nghe một bài hát, một đoạn văn tự sự của ai đó, một tiếng thở dài bâng quơ não nùng của người qua đường, gió thổi mây bay, một bài thơ vô tình đọc được. Tất cả là những vỉa than thiên nhiên mênh mông vô tận. Mình nhặt những mẩu than rơi vãi mà nhìn ngắm nó tìm ra cái cốt của than, dù là than bùn, than thô hay than rác rưởi cũng được, mình sẽ cho nó vào lò luyện than của tâm não trí tượng tượng thần thánh của riêng mình mà luyện ra một thứ than cốc tuyệt hảo cống hiến cho đời.