Bài “Khổ Lụy Tình
Em“ tôi họa lại tương đối sát với vần “Bài Thơ
Thứ Nhất“ của T.T.Kh hay Thâm Tâm. Theo tôi Thâm Tâm
cũng tự dùng phép phân thân như anh chàng Tôn Ngộ Không
dùng thuật cân đẩu vân nhập vào hồn cô Khánh mà viết
ra bài thơ thứ nhất này. Một tín hiệu thử phản ứng
của người yêu khi đọc báo. Tôi giữ gần đúng vần
như nguyên tác là 10 khổ 40 câu, chỉ biến ảo tình tiết
câu chữ theo tâm trạng cảm xúc của tôi. Riêng câu:
“Từ đấy không mong không dám hẹn
Một lần gặp nữa dưới
trăng nghiêm“
Tôi cho là một câu tối nghĩa, trăng
nghiêm là trăng gì? Đã yêu đã đau khổ thì trăng cũng
yêu, cũng buồn, cũng đau khổ còn trăng nghiêm là trăng
gì? Nghiêm là nghiêm túc cấm sờ mó hôn hít khóc lóc?
Thật vô lý đã gọi là tình yêu khổ não, người đàn
bà nào có ý nghĩa gặp lại người tình thì tiếc gì tấm
thân mất trinh tuyết của mình để trao tặng cho chàng.
Còn nghĩ chuyện nghiêm túc chỉ là ý nghĩ của anh chàng
Thâm Tâm vì yêu cô Khánh qúa, nhưng không được cô ta
đáp lại nhưng hy vọng gặp lại trong một hoàn cảnh
nghiêm túc đứng đắn lạnh nhạt. Em vẫn khoẻ chứ, có
còn muốn vẽ tranh truyền thần không? Anh sẽ vẽ tặng
em miễn phí. Nhưng dù Khánh viết hay Thâm Tâm viết không
quan trọng mà chỉ biết đây là một bài thơ hay. Có hay
thì mới làm tôi cảm xúc mà chuyển dịch hay họa lại.
Tôi lại tiếp tục bình giảng bài thơ của tôi. Còn thơ
Thâm Tâm tôi không bình giảng.
Khổ
Lụy Tình Em
Cảm dịch
Bài Thơ Thứ Nhất cuả T.T.Kh
Cái khổ này lan sang
cái khổ khác thành một chuỗi khổ liên kết với nhau bi
lụy lẫn nhau. Khổ từ anh sang em hay ngược lại. Cái
tiêu đề bài thơ tôi đặt cho là như vậy. Còn anh chàng
Thâm Tâm hay cô Khánh nào đó gọi là bài thơ thứ nhất.
Chắc nỗi ấm ức còn đè nặng trong lòng để rồi sẽ
còn viết bài thơ thứ hai, thứ ba hoặc bài thơ cuối rồi
không viết nữa? Từ đó ta có thể tâm trạng tác gỉa
làm thơ vô đề từ một sự thách đố một sự u uẩn
dồn nén nào đó mà muốn tự mình giải tỏa. Có thể
không đúng như tình tiết nào là vuốt tóc, nào là hoa
tim vỡ, nào là tình ta cũng tan vỡ thế thôi…. Nên tác
gỉa không giám mô tả bài thơ theo mối tình đơn phương.
Nhưng căn cứ nội dung bài thơ qủa là người phụ nữ
này sầu khổ hoang mang bất an thật. Một bài thơ hay rất
xứng đáng để tôi cảm xúc và họa lại.
“Buổi ấy thơ bay tà áo trắng
Nữ sinh trinh bạch một mùi hương
Bỗng đâu gió chướng từ xa lạ
Thổi tắt
lòng em nỗi xót thương“
Trinh bạch chỉ người
con gái trong trắng, không một chút nhơ bẩn, xấu xa, cuộc
đời trinh bạch, chưa hề va chạm với đàn ông. Còn nếu
như đã chung chạ với đàn ông tức là mất trinh. Như cụ
Nguyễn Du mô tả:
"Thân
lươn bao quản lấm đầu, Chút lòng trinh bạch từ sau
cũng chừa“
Gió chướng là gió mùa Đông bắc.
“Gió Chướng” là tên gọi địa phương của bà con
nông dân ở Nam Bộ đối với gió mùa Đông Bắc và gió
tín phong. Khi có gió Chướng mạnh có thể làm cho độ
mặn tăng làm thiệt hại không ít cho mùa màng. Nó là cơn
gió độc không lành chỉ gây ra tai họa . Ý nói cuộc
tình duyên giữa cô nữ sinh và anh thợ vẽ không thuận
buồm xuôi gió. Cơn gió này thổi tắt ngọn lửa ái tình
đang hừng hực bốc cháy trong lòng cô gái để lại một
vết thương lòng.
“Tôi có ngờ đâu cuộc biển dâu
Trùng dương sóng dữ một đời hoa
Hàng phong ủ rũ thuyền thăm ván
Bãi biển
người đi cách biệt xa…“
Biển dâu là từ chữ
thương hải tang điền, sóng biển vùi dập đời con gái,
hàng phong có thể gọi là những cây chắn gió như phi
lao, bạch đàn, cây thông cũng ủ rũ vì người con gái đã
có chồng như hoa có chủ thuyền đã đóng ván và người
yêu giận dỗi bỏ đi.
“Thui thủi đèn khuya một bóng hình
Tôi thương lá rụng dưới vòm xanh
Trăng sao buồn bã vương tà áo
Ánh sáng xa
xăm khóc phận mình.“
Người buồn cảnh có vui đâu
bao giờ, khổ thơ tả nỗi cô đơn tâm trạng hoang mang
của người phụ nữ. Ánh sáng xa xăm chỉ cung Quảng có
chị Hằng Nga cũng buổi tủi vì cùng chung số phận cảnh
ngộ như cô Khánh. Tất nhiên khi buồn thì nơi cổng cao
rào kín trong một tòa biệt thự cô Khánh thường đi dạo
quanh quẩn trong vườn làm cho ánh trăng sao khóc những
giọt sương rơi xuống thấm ướt tà áo cô.
“Pháo cưới kiệu hoa đã đến nhà
Để rồi tôi vẫn phải đi theo
Ngại ngùng mưa nắng thương buồn nhớ
Phòng lạnh
trời ơi, gió bốn muà…“
Yêu như thế, say đắm
như thế, khổ như thế mà cuối cùng cũng phải tặc
luỡi buông xuôi thôi lấy chồng quách đi cho rảng đền
báo ân đức cho mẹ cho tròn chữ hiếu. Khi kiệu hoa đến
rước đi pháo nổ là xong, nhưng nỗi buồn cứ âm ỉ bốn
mùa vì nhớ người mình thực sự yêu. Cụ thể là anh
chàng Thâm Tâm thợ vẽ kiêm văn sĩ.
“Từ đó trở đi rủ cánh rèm
Hương hoa hò hẹn bóng trăng yên
Còn đâu bóng dáng bên vườn vắng
Nhặt cánh
cánh TiGon chạnh nỗi niềm“
Khi lấy chồng rồi mà
ông chồng nghi ngờ vợ mình đã có người yêu thì ổng
ngăn cấm không cho ra ngoài. Muốn đi chợ mua sắm gì sẽ
có đứa ở làm mật thám tình báo cho ông bám theo với
danh nghĩa giúp cô chủ vào theo dõi luôn. Có gì thì báo
lại ông chủ để nhận tiền thưởng. Cô chỉ còn biết
gửi hồn mình vào chùm hoa cánh bướm cánh chim hò hẹn
nhau duới bóng trăng yên bình và có thể dan díu mờ ám
tằng tịu nhau chả ai biết đó là đâu chứ không phải
trăng nghiêm như nguyên tác. Cô buồn cô thả hồn đi
hoang cô làm thơ cô nhặt đóa hoa Tigon là biểu tượng
cho tình yêu của cô mà cảm thấy chạnh lòng, nỗi niềm
buồn thê thảm.
“Đã mấy thu rồi tưởng lãng quên
Bỗng đâu gió thổi cánh hoa quen
Bâng khuâng khơi lại dòng thương cảm
Hận lỗi
cung đàn để mất duyên“
Mấy thu rồi nghĩa là cô
Khánh lấy chồng đã vài năm tưởng chừng đã quên anh
chàng họa sĩ, bỗng đâu cơn gío nào cho một người bạn
hay chị gái thấy em buồn nên mang cuốn tiểu thuyết Hai
Sắc Hoa Tigon hay của anh chàng Thâm Tâm gửi qua bưu điện
tới nhà, trong còn kẹp một đóa hoa máu.
“Mảnh mai một đoá hoa tim vỡ
Như những cuộc tình tiếc ngẩn ngơ
Lần lưã qua đi mùi cỏ uá
Vườn Thanh
xơ xác chẳng nên chờ“
Phản ứng tạm lý là cô
đọc cuốn sách này, kể một câu chuyện tình tuần thứ
7 gì đó của nhà xuất bản Thanh Châu hay Minh Châu giống
như chuyện tình bí ẩn của cô?
“Thôi thúc lòng tôi phải viết ra
Như tôi lỗi hẹn mối tình xưa
Hãy quên đi nhé thương và nhớ
Đừng khóc
thở than với cả thơ“
Chịu không nổi và cô phải
tự viết ra. Lối thơ này là thơ tư kể chuyện một sở
trường của Nguyễn Bính ngày xưa.
“Khắc khoải canh khuya Cuốc gọi hè
Giọng buồn thê thảm để ai nghe
Bên song cưả sổ trăng nhìn lén
Thiếu phụ
cô đơn lại não nề“
Con Cuốc tức là chim Đổ
Quyên hay Đỗ Vũ. Có tích truyện hẳn hoi, giống chim này
kêu vào lúc canh khuya nghe mà ảo não cả ruột gan. Cô
buốn đến mức trăng phải lén nhìn trộm cô vì muôn tôn
trọng sự yên tĩnh của cô, trăng rất thương cô. Như
tôi Lu Hà đây thương người thiếu phụ hồng nhan bạc
mệnh vậy mà làm thơ.
“Thôi thế thì thôi đã hết rồi
Cánh hoa tim ấy đã tàn phai
Tiếc chi một mảnh tình xuân héo
Khổ lụy
thương đau nặng gánh đời !“
Một kết cục bi
thuơng của một mối tình. Chẳng tại em chẳng tại anh
chúng mình yêu nhau như thế mà không lấy được nhau thì
trách cho duyên nợ định mệnh từ kiếp truớc. Thôi bỏ
đi tiếc chi một mảnh tình đã héo, càng tiếc chỉ tổ
nỗi thương đau tự đầy thêm đôi vai làm khổ đời
mình mà thôi. Như cụ Tản Đà cũng phải thốt ra lời:
Vì ai cho tớ phải lênh đênh- Nặng lắm ai ơi một gánh
tình!”
Thôi thì quẳng đi cho nhẹ, mà an nhiên tự
tại sống sao cho vui chờ kiếp sau ta lại gặp nhau vậy.
Mấy bài thơ về hoa Tigon này tôi làm khoảng đầu năm
2010. Tức đã 7 năm rồi mà chả ai ngâm cho. Nay may mắn
có Thu Hà ngâm nên mới viết bài bình giảng.
14.1.2017 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen